Nước ngầm có vai trò quan trọng trong cấp nước dân sinh, Hội nghị tổng kết Dự án "Tăng cường Bảo vệ nước ngầm tại Việt Nam, Pha II, giai đoạn 2018 - 2022. tôn giáo Chuyên trang của báo Tài nguyên và môi trường. Đồng bằng sông Cửu Long là khu vực nhạy cảm Thị trường; Doanh nghiệp; Doanh nhân; sự nghi kị sẽ xuất hiện ngầm trong cả hai để rồi đến khi bùng phát thì không cách nào cứu vãn được. Chia sẻ: Bạn không thể kiểm soát được người khác đã nói gì, làm gì và muốn gì, nhưng bạn và người ấy phải cùng nhau trò Theo ông Dương Minh Tiến, không phải ngẫu nhiên khi thị trường bất động sản Dĩ An, Thuận An thời gian qua chứng kiến làn "sóng ngầm" về tăng giá đất. Xét ở khía cạnh khách quan về tiềm năng phát triển, Bình Dương đang có rất nhiều dư địa tăng trưởng cả về kinh tế Mỹ: Bang New York tuyên bố tình trạng thảm họa khẩn cấp vì bệnh bại liệt 11 phút trước. 'Sóng ngầm' trên Địa Trung Hải 16 phút trước. Các Bộ trưởng Năng lượng EU không đồng ý giới hạn giá khí đốt của Nga 16 phút trước. Các nền kinh tế lớn nhất EU kiên quyết áp Hiện tại, ông Nguyễn Quốc Hòa đang chuẩn bị những bước thử nghiệm tiếp theo quy mô hơn, đó là đưa tàu ngầm của mình ra sông hoặc biển để chạy thử. Tuy nhiên, đã có nhiều ý kiến cho rằng việc thử nghiệm tàu ngầm ngoài môi trường thực tế sẽ gặp nhiều khó khăn Truyện Chiến Trường Hậu Cung của tác giả Vnt-Hoatinhkhoi - Chương 37: Sóng ngầm. Đọc truyện online. ĐĂNG NHẬP. Truyện VIP; Truyện Tiên hiệp; Truyện Ngôn tình; Mà Tô Ngọc Doanh kia cũng không giống Tô Minh Huệ trước đây, nàng ta năm nay mới mười lăm, sang năm vừa tròn mười CVffsTs. Skip to content Tác giả Lãnh Sơn Tựu Mộc Tình trạng bản gốc Hoàn Nguồn convert Bản dịch dựa trên raw và bản convert chỉ đảm bảo chính xác 80% Thể loại Đam mỹ, niên hạ, ABO AxB, cẩu huyết, có sinh tử. Couple chính Thiếu gia nhà giàu sau này biến thành tổng tài tính chiếm hữu cao Alpha công X Người từ quê lên thành phố làm công, bình phàm Beta thụ. Văn án chủ yếu là cảnh báo Có tình tiết cưỡng chế yêu giam cầm phi logic. Có cảnh hạn chế trẻ em dưới 18t _ Motip tra công tiện thụ cẩu huyết truyền thống đương nhiên phải có cái hay mình mới dịch nhá, còn cái gì hay thì xem đi rồi biết nha p Wattpad Inkitt khuyến khích đọc off ở đây Chỉ đăng ở ba chỗ Wattpad mengmeng2313, Inkit Meng23 và wordpress này. Mục lục Phiên Ngoại »Hoàn Thành Editor MengRõ ràng Tiêu Minh đã uống quá nhiều rượu, khuôn mặt trắng nõn ửng hồng, nhìn khuôn mặt bình tĩnh không gợn sóng kia của Lục Liễm Ninh, hai mắt cậu ấy dường như đang rưng rưng chực khi ăn xong Tiêu Minh cũng không lưu luyến nơi này thêm một phút giây nào nữa, có lẽ là tâm trạng thật sự xuống dốc, Lục Liễm Ninh đột nhiên đưa ra quyết định kết thúc đoạn quan hệ này làm cho cậu ấy có phần trở tay không kịp, đắm chìm trong cảm xúc của bản thân, ngẫm nghĩ lại xem mình đã nói sai câu nào, hoặc đã lỡ làm gì đó khiến cho Lục Liễm Ninh không vui, sau đó lại cảm thấy có khả năng mình không làm gì sai cả, chỉ là Lục Liễm Ninh chán mình mà như vậy, càng cảm thấy đả kích ra cậu vẫn luôn tự nhắc nhở bản thân, luôn luôn phải tỉnh táo đến lúc kết thúc cũng phải dứt khoát một chút, không ngờ khi tới khoảnh khắc này đáy lòng cậu ấy vẫn buồn bã, khó cho cùng... Bỏ qua vấn đề tiền bạc, chỉ dựa vào khuôn mặt kia của Lục Liễm Ninh, Tiêu Minh cảm thấy mình được ngủ cùng Lục thiếu gia lâu đến vậy, ai chiếm tiện nghi của ai còn chưa xác định được Minh ăn cơm xong, khi đứng dậy còn hơi lảo đảo một chút, rõ ràng là dáng vẻ say xỉn do uống quá nhiều ấy đi đến cửa chính, cong khóe miệng lên, chào tạm biệt Lục Liễm Ninh, cầm chìa khóa xe lên muốn Liễm Ninh gật đầu rất khẽ đáp lại Tiêu Minh, cũng không nói gì Trần Miểu thì ngược lại sau khi cậu nghe thấy một tiếng "cạch" lúc cửa đóng lại, thì chợt hồi đặt cây lau nhà sang một bên, mảnh sàn ngay chỗ cậu đứng được lau tận mười phút, đã sạch do dự mở miệng nói "Ngài Tiêu uống nhiều quá, không lái xe được đâu..., lỡ như xảy ra chuyện gì..."Lục Liễm Ninh giương mắt nhìn cậu một cái, trong ánh mắt có phần mất kiên nhẫn, không biết là bực mình vì Trần Miểu nhiều chuyện hay là sợ phiền phức của Tiêu Miểu chuyển dời tầm mắt xém chút nữa là đối diện với Lục Liễm Ninh, tiếp tục nói "Lỡ như xảy ra chuyện gì, bị chụp hình lại thì không tốt đâu.""Đi theo cậu ta mượn điện thoại rồi gọi cho trợ lý của cậu ta đi." Cuối cùng Lục Liễm Ninh cũng lên mặt lạnh nhạt, ngữ khí băng giờ trước bọn họ còn đang gắn bó xác thịt, Trần Miểu đứng ngoài cửa ở giữa gió lạnh còn không dám tưởng tượng tình cảnh kiều diễm ướt át bên trong phòng, vậy mà sau một bữa cơm đã thay đổi nghiêng trời lệch đất, đối với tiểu tình nhân mà mình chơi chán Lục Liễm Ninh thật sự vô tình không chừa lại cho bọn họ một chút ôn nhu này Trần Miểu vội vàng mở cửa đuổi theo, khi ra tới bên ngoài thì thấy Tiêu Minh đang khởi động ô vội vàng vỗ vỗ vào cửa sổ xe, ra hiệu cho Tiêu Minh dừng Minh nghe thấy tiếng vang, hạ cửa sổ xe xuống, có hơi nghi hoặc mà nhìn Trần Miểu, trong lòng lại lén lút loé lên một tia chờ mong."Sao thế? Anh Lục còn có việc gì muốn nói cho tôi hả?"Trần Miểu duỗi tay mở cửa xe, cậu nói "Lục tiên sinh nói ngài uống nhiều quá rồi, để tôi làm tài xế đưa ngài về."Tia sáng loé lên trong ánh mắt Tiêu Minh, thật nhanh chóng bị dập tắt trở về u ám ảm Miểu thấy động tác Tiêu Minh chậm chạp ra khỏi ghế điều khiển, dáng vẻ không vững chắc, cho nên đành đưa tay lên dìu cậu Minh ngồi lên ghế phụ, ánh mắt nhìn đăm đăm vào khoảng không ngoài cửa sổ cả người ngây Miểu hỏi địa chỉ nơi cần đến, sau đó chạy xe ra khỏi khu nhà của Lục Liễm Ninh, tốc độ lái xe của cậu rất chậm, nhưng Tiêu Minh cũng không để ý hai mươi phút sau, Trần Miểu mới lấy hết can đảm hỏi "Ngài nhận được khoảng bao nhiêu tiền vậy..."Tiêu Minh chuyển dời ánh mắt về phía khuôn mặt nhỏ chất phác thành thật, đã phơi nắng đến mức ngăm đen của Trần Miểu."Ý cậu là tiền gì cơ?"Trần Miểu tựa như một học sinh bị giáo viên hỏi một câu không trả lời hơi lúng túng cùng với xấu hổ "Là ngài làm những việc đó với Lục tiên sinh, sau đó ngài ấy đưa tiền cho ngài..."Tiêu Minh đột nhiên kinh ngạc chớp mắt một cái, chợt ôm bụng cười to, cười đến mức rơi lệ, thở hổn tiếng cười của cậu ấy khuôn mặt Trần Miểu có vẻ như càng ngày càng có vẻ gượng lúc lâu sau, Tiêu Minh mới dừng cười, bình ổn cảm xúc lại một chút "Đừng nói với tôi là, cậu cũng có cái ý tưởng này nha."Trước ánh nhìn của Tiêu Minh, Trần Miểu thành thật gật đầu hai cái, cắn chặt răng nói "Ngài có thể chỉ giáo cho tôi một chút không, Tiêu tiên sinh."Tiêu Minh đương nhiên không phải một vị giáo viên tốt hơn nữa cậu ấy đã uống say, trong lòng rối tung hỗn loạn các loại cảm xúc khó gọi không Tiêu Minh nhất định sẽ vừa xoi mói vừa chê cười, đả kích Trần Miểu đến khi cậu đánh mất cái ý niệm này mới nói của Tiêu Minh quái dị "Hầy, muốn theo Lục Liễm Ninh, cậu như thế này không được đâu.""Vậy làm sao mới được đây?" Trần Miểu bày ra dáng vẻ ham học hỏi đợi chờ chỉ Minh nhìn cậu như vậy lại nhịn không được mà cười ra tiếng "Cậu muốn cậu ta chạm vào cậu, thì trước tiên phải khiến cậu ta thích cậu cái đã." Cậu ấy nhướng mày "Dù sao thì cậu ta cũng sẽ không chạm vào người mà mình ghét."Nhưng Trần Miểu làm gì có điểm nào có thể khiến Lục Liễm Ninh thích chứ?*********Khúc sau vào wp giải pass nhé các tình iu Là tác phẩm thứ tư thuộc series trinh thám tâm lý học tội phạm nổi tiếng của nhà văn Lôi Mễ, trọn vẹn tiểu thuyết Sông ngầm chứa đựng những nỗi đau rất thật về cái ác chảy ngầm trong lòng xã hội, về lương tâm của người cảnh sát khi đặt lên bàn cân giữa một bên là tiền tài, danh vọng với một bên là con người và tính mạng của chính bản thân họ. Sông ngầm – cuốn tiểu thuyết hình sự phá án Có thể nói, trong series tinh thám tâm lý học tội phạm của tác giả Lôi Mễ, Sông ngầm là một tác phẩm rất đặc biệt. Cuốn sách đó không phải là đỉnh cao của series trên khía cạnh trinh thám với những vụ án hóc búa, rùng rợn cùng một tên tội phạm trí tuệ cao có khả năng phản trinh sát mạnh mẽ như Đề thi đẫm máu. Sông ngầm cũng không phải đỉnh cao về yếu tố tâm lý thể hiện ở từng loại tội phạm những người thực sự mắc bệnh tâm lý và những kẻ lợi dụng việc điều trị cho họ hòng điều khiển họ gây án nhằm mưu lợi cá nhân; đồng thời ở những lý thuyết tâm lý được mô tả, diễn giải chi tiết và cài cắm, sử dụng như một trong những tình tiết, yếu tố chính yếu của tác phẩm như cuốn thứ ba trong cùng series Cuồng vọng phi nhân tính – Giáo hóa trường. Mà tiểu thuyết Sông ngầm, thật sự rất gần với thể loại hình sự phá án từ cốt truyện đến từng tình tiết sự kiện lẫn cách tác giả xây dựng nhân vật. Và có thể nói chăng, Sông ngầm là cuốn sách thể hiện rõ nhất tính đặc thù nghề nghiệp của tác giả Lôi Mễ – một cảnh sát trực tiếp đứng lớp giảng dạy ở một trường cảnh sát thuộc Bộ Công an Trung Quốc trong sự nghiệp sáng tác của ông, tính tới thời điểm hiện tại. Tác phẩm mở đầu bằng sự kiện Phương Mộc được cử tới để hỗ trợ Tiêu Vọng – thành viên đội cảnh sát hình sự thành phố S phá vụ án mất tích của diễn viên điện ảnh Bùi Lam. Nhưng tình tiết câu chuyện nhanh chóng vượt ra ngoài vụ án mất tích ấy để móc nối với Phần dẫn Cạm bẫy, thứ cạm bẫy kẻ ác giăng ra đã bẫy lấy người cảnh sát gạo cội – Cục trường Hình Chí Sâm, biến ông trở thành nghi can của một vụ giết người. Và từ đó, mở ra những sự thật khủng khiếp cái chết thương tâm của con gái Cục trưởng Hình, nguyên nhân khiến ông bất chấp nguy hiểm, nén đau thương thành động lực mà lao vào điều tra; những cái chết xảy ra liên tiếp với các chiến sĩ cảnh sát có liên quan tới vụ án Cục trưởng Hình Chí Sâm theo đuổi, nạn buôn người, sự tha hóa của một bộ phận cảnh sát… Khác rất xa với những cuốn tiểu thuyết dạng suy luận phá án cổ điển, trong Sông ngầm cũng không có một tên tội phạm duy nhất gây nên những án mạng liên hoàn; Sông ngầm, gần như thuần túy là sự tái hiện, thuật lại hành trình, công tác nghiệp vụ của người cảnh sát Phương Mộc cùng các đồng đội – những người cảnh sát hình sự của anh trong suốt quá trình điều tra, phá án. Một trong những chủ đề tài tác phẩm hướng tới, cũng không nhằm khắc họa chân dung kẻ tội phạm hoàn hảo với cái tôi điên loạn, mà chủ đề Sông ngầm gần gũi hơn, chân thực hơn, cũng đau thương hơn – nạn buôn người, cụ thể là buôn bán phụ nữ, trẻ em. Vì thế, mọi sự hi sinh, ngã xuống của các chiến sĩ cảnh sát ở cuốn sách này, từng chi tiết bi ai được xây dựng, đều rất đời, rất thực, thực một cách tàn nhẫn. Bản thân tác giả Lôi Mễ từng chia sẻ, Sông ngầm được ông viết dựa trên chính hiểu biết của ông về các sự kiện, câu chuyện có thật ở vùng biên giời Trung Quốc – nơi hoạt động buôn bán phụ nữ, trẻ em đã trở thành vấn nạn nhức nhối. Có phải vậy chăng, Sông ngầm mang đậm chất hình sự phá án đến thế; và cũng chân thực, đau thương tới vậy? Đọc thêm Đề thi đẫm máu – cuốn sách hay nhất về trinh thám kinh dị của Lôi Mễ Cuồng vọng phi nhân tính – Thế giới của những cá nhân mang ẩn ức đau thương Không thể phủ nhận một điều rằng, cảnh sát là một trong những nghề nguy hiểm và dễ bị tha hóa nhất. Đặc biệt khi đó là người cảnh sát hình sự, phải trực tiếp đối mặt với những vụ trọng án, tính mạng của họ như luôn bếp bênh giữa lằn ranh sự sống – cái chết; và lương tâm của họ, luôn bị đặt lên bàn cân giữa một bên là trách nhiệm, tinh thần xã thân vì nghĩa với một bên là tiền tài, danh vọng, cuộc sống giàu sang, phú quý vắng bóng hiểm nguy. Là người trong ngành, có lẽ hơn ai hết, tác giả Lôi Mễ thấu triệt lắm lằn ranh, cán cân mong manh ấy trong cuộc đời người cảnh sát hình sự. Để rồi, hiện thực nghiệt ngã về số phận người cảnh sát hình sự được tái hiện đầy chua xót trong tiểu thuyết Sông ngầm. Trước hết, cần phải nói rằng, không phải tới Sông ngầm, những hi sinh, đau thương, mất mát mới xuất hiện trong tác phẩm của “thầy Lôi”. Mà cái chết vẫn luôn trở đi trở lại ở cả ba tác phẩm trước đó Độc giả thứ 7, Đề thi đẫm máu, Cuồng vọng phi nhân tính lẫn tiểu thuyết Ánh sáng thành phố sau này. Nhưng riêng ở Sông ngầm, nỗi đau đó mới như đẩy lên tới đỉnh điểm khi cái chết được khắc họa rõ nét, tỉ mỉ, đầy thương tâm và những người ngã xuống, chính để bảo vệ, ươm mầm cho những sự sống khác. Đó là cái chết đến không còn nhận ra nhân dạng của cảnh sát Đinh Thụ Thành khi anh làm nhiệm vụ, khi anh gắng sức, bảo vệ sinh mạng của một cô bé. Đó là cái chết của Cục trưởng Hình Chí Sâm, ban đầu vì tư thù cá nhân mà theo đuổi Lương Tứ Hải nhưng càng về sau, tính chất vụ án ngày một nghiêm trọng cũng là lúc, việc công được ông đặt lên trên cả chuyện cá nhân ban đầu. Và đau đớn nhất, có lẽ không thể không nhắc đến cái chết của ba chiến sĩ Trịnh Lâm, Hải, Triển; họ ra đi chẳng để lại gì cho cuộc đời, dẫu là một phần thân xác. Con người họ, đã tan biến vào khối thép lạnh chìm dưới đáy biển sâu. Từng cái chết, chính là minh chứng cho trái tim ấm nóng, quả cảm của người chiến sĩ vì nhân dân quên mình, vì nhân dân mà không tiếc cả máu thịt. Đó là trách nhiệm, nhưng cũng là cái tâm, là chữ tình của những con người đã khoác lên mình bộ cảnh phục, nguyện đứng trong hàng ngũ cảnh sát. Tuy nhiên, dẫu là cảnh sát thì bản thân họ cũng là con người với tất cả thất tình lục dục. Bởi thế, đâu phải lúc nào họ cũng có thể kiên định được chính nghĩa ban đầu. Đấy cũng là lúc, tính mạng của họ đặt trên lằn ranh sinh – tử, ấy cũng là khi, lương tâm của họ bị đặt lên bàn cân trước khi đưa ra quyết định hành động. Thật sự, với một người chiến sĩ, có quá nhiều yếu tố có thể làm họ tha hóa, khiến họ sẵn sàng đánh đổi lương tâm bản thân cho quỷ dữ. Và “thầy Lôi”, đã thật sự cao tay, khi xây dựng hình tượng Tiêu Vọng bên cạnh hình tượng Trịnh Lâm, Hải, Triển. Tiêu Vọng, một con người có tài, có nghĩa khí là thế nhưng trước vấp ngã và sự nghi kị với người cấp trên mà con người ấy vứt bỏ tín ngưỡng nguyên sơ, trở thành tay sai cho cái ác. Để rồi, đến khi muốn quay đầu, nguyện ước cuối cùng được ra đi như một người cảnh sát, con người đó cũng không thực hiện được. Tiêu Vọng là một trường hợp phức tạp, một nhân vật đặc sắc, thể hiện rất rõ cái tài cùng sự thấu hiểu nhân tâm của một tác giả làm công việc đặc thù như Lôi Mễ. Tiêu Vọng tha hóa không đơn thuần chỉ vì tiền tài, cũng không đơn giản chỉ vì lo sợ cái chết; mà tất cả, xuất phát từ sự bào mòn tinh thần một thời gian dài khi phải hoạt động trong lòng địch, khi phải chứng kiến quá nhiều mâu thuẫn, nhất là khi anh ta đã không còn tin tưởng vào đồng đội và chính nghĩa. Và trường hợp như Tiêu Vọng, cũng có thể đã xảy đến với Trịnh Lâm, Hải, Triển, nếu cô bé Lục Lộ, trong khoảnh khắc đã như đánh động ý thức, khơi dậy lương tâm, nhắc họ nhớ về triết lý tưởng chừng giản đơn mà bấy lâu nay họ như đã quên lãng “Làm cảnh sát, bắt kẻ xấu.” Phải, triết lý ấy giản dị lắm nhưng với những người luôn phải đối mặt với trọng án, sống hôm nay mà có thể chẳng biết tới ngày mai thế nào, lòng tin, cái thiện như trở thành một thứ xa xỉ trước tiền tài, vật chất, cuộc sống yên bình hưởng vinh hoa phú quý… Qua thời gian, cả thể xác lẫn tinh thần họ đều bị bào mòn, vắt kiệt thì những điều đơn giản, lại thêm một xa vời. Hiểu như vậy không phải để hợp thức hóa cái sai, cái ác của Tiêu Vọng. Mà hiểu, để nhận ra, những người bảo vệ công lý, đã phải hi sinh, đánh đổi, đã phải chiến đấu nhiều đến thế nào. Chiến đấu trên chiến trường vang tiếng súng với tội phạm, và chiến đấu trong chính chiến trường tâm tưởng không tiếng súng với cái ác vẫn luôn nằm sâu, lẩn quất nơi trái tim, tâm hồn mỗi người để cán cân lương tâm của họ, không lệch về quỷ dữ, để bản thân họ, không lạc lối. Ngay trong cuộc chiến dằng dai, khắc nghiệt đó, những cô bé như Lục Lộ như chiếc mỏ neo níu giữ tính thiện, lòng chính nghĩa nơi cõi lòng người chiến sĩ. Rồi lần nữa độc giả nhận ra, sự ra đi vì nghĩa của người chiến sĩ là không uổng phí. Họ ngã xuống, chính để ươm mầm hi vọng, ươm mầm tương lai, để chính nghĩa nơi trái tim những cảnh sát như Phương Mộc, vẫn mãi ngời sáng. Đọc thêm Ánh Sáng Thành Phố – Khi cán cân công lý bị thiên lệch Cái ác chảy ngầm dưới lòng sông lạnh/ Đau thương mất mát ngân vọng tiếng tiêu Sông ngầm, tựa sách thật sự rất gợi, vừa hữu hình mà cũng hết sức vô hình, khó nắm bắt. Hữu hình, bởi đó chính là con sông chảy ngầm nơi ngôi làng, hang động đã giam giữ những đứa trẻ bị bắt cóc, là con sông thiếu chút nữa đã giết chết Phương Mộc. Nhưng đấy cũng là dòng sông mang đầy tính ẩn dụ, tượng hình. Dòng sông ấy là nhân chứng chứng kiến bao tội ác, dòng sông của máu và nước mắt của những người cùng khổ và những người chiến sĩ xả thân vì nghĩa. Một dòng sông chảy ngầm, tựa cái ác chảy ngầm, len lỏi trong lòng xã hội, len lỏi cả trong lực lượng cảnh sát, những con người vốn đề cao chân lý. Dòng sông ngầm cứ chảy, chảy mãi, như cuộc sống vẫn luôn tồn tại hai mặt sáng – tối, thiện – ác. Cái ác hôm nay có thể bị diệt trừ, nhưng đâu biết rằng, tương lai sẽ ra sao. Có lẽ, sẽ còn thêm hi sinh, sẽ còn thêm mất mát để công lý, mãi mãi được thực thi. 535 trang sách, tựa tiếng tiêu ngân vọng đau thương song vẫn như gieo vào lòng người đọc niềm tin cho mai sau “Một trận gió thổi tới, những cây thông cây tùng xung quanh im lặng đung đưa, khối trụ thép thầm phát ra những tiếng vang, thật thần kì. […] Không hề giá lạnh như tưởng tượng, ngược lại, nhiệt độ tỏa ra nóng rực. Hãy lắng nghe, họ đang thét gào.” Link mua sách Fahasa Lazada Mọt Mọt Nếu bạn thấy bài viết này hay, xin ủng hộ team bằng cách dành thêm một giây để click vào quảng cáo. Chỉ 1s thôi, nhưng là cách tuyệt vời để duy trì blog mãi mãi Sông ngầm trường minhTác giả Lãnh Sơn Tựu MộcEditor MengThể loại Đam mỹ, niên hạ, ABO AxB, cẩu huyết, có sinh chính Thiếu gia nhà giàu sau này biến thành tổng tài tính chiếm hữu cao Alpha công X Người từ quê lên thành phố làm công, bình phàm Beta án chủ yếu là cảnh báoCó tình tiết cưỡng ép yêu giam cầm phi cảnh hạn chế trẻ em dưới 18t [email protected]Motip tra công tiện thụ cẩu huyết truyền thống Một cái Beta bị cưỡng chế ái lúc sau 【 cao lượng báo động trước 】 1. Cưỡng chế ái vô tam quan vô logic cẩu huyết 2. Có phòng tối tình tiết 3. Phi thường thời xưa cũ kỹ kinh điển tra công tiện thụ phối phương ABO cẩu huyết sinh con Thuần túy giải áp sảng chi làm như có không khoẻ kịp thời bỏ văn xin đừng nhắn lại báo cho CP Thiên chi kiêu tử bá đạo khống chế dục Alpha X da đen bình thường Beta Nhãn Niên hạ, cẩu huyết, sinh con, ABO Editor MengSân vận động thành phố A dạo gần đây vừa được tu sửa lại, nên khoảng thời gian này liên tục mở cửa miễn phí, mới vừa mở đã có một đám người ồ ạt chạy vào chiếm sân, sân bóng rổ luôn luôn là địa điểm được hoan nghênh nhất, muốn đến còn phải đặt hẹn trước, bởi vì lúc tu sửa, sân vận động phải tạm dừng hoạt động một khoảng thời gian dài, nên bây giờ lịch hẹn trước thậm chí đã kín hết từ đây cho đến ba tháng Diễm đã ngồi đây nhìn một lúc lâu rồi, trong đám nam sinh đang chơi bóng rổ có một gương mặt mới, hình như là thành viên mới gia nhập. Đội bóng rổ này là đội của đại học C, đã từng nhiều lần đoạt giải quán quân trong mấy trận thi đấu giữa các trường đại học, khó có đội nào thật sự là đối thủ ngang thành viên mới này chơi bóng cũng cực kỳ mạnh mẽ, chờ đến lúc sắp kết thúc trận đấu, mới cho đối thủ ném vào rổ được ba quả, chỉ là để tránh cho người ta lâm vào cảnh vô cùng lúng túng nếu như trắng tay không ghi được điểm giày chơi bóng cọ xát mặt sàn, còn có âm thanh bóng rổ va chạm mặt đất, tiếng vang khi bóng va chạm vào sọt, đan chéo vào kết thúc trận đấu, thành viên của đội bóng rổ đại học B toàn thân đều là mồ hôi ướt đẫm, nhỏ giọt xuống sàn nhà thuần màu cầu thủ của đội bóng đại học C lại hoàn toàn đối lập với những thành viên đang thở hổn hển kia, trên trán trên đầu những chàng trai này chỉ rịn ra một ít mồ hôi, vài người còn vừa nói vừa cười vứt cho nhau mấy chai nước ngược với bầu không khí trên là những ánh mắt không mang theo ý tốt một là khinh thường hai là buồn bực bên đội bóng rổ đại học B, có người nói đội của đại học C sở dĩ có thể lợi hại như vậy, là bởi vì trong đó có nhiều con nhà giàu, đội bóng rổ nào sợ hãi kẻ mạnh bắt nạt kẻ yếu, cố tình làm trái quy tắc, những ai sáng suốt đều có thể nhận ra được, có lẽ cũng có đội sẽ như những lời kia, nhưng thực lực của tự bản thân đội bóng rổ đại học C cũng không phải loại tầm quả thật sự chênh lệch kinh phí hoạt động của đội bóng rổ đại học C so với đội của trường khác không phải một con số tên xoay người nhỏ giọng chửi mát nói kháy, sau đó cũng chỉ có thể ủ rũ cụp đuôi mà sân có một vài Omega đi xuống, lau mồ hôi, đưa nước cho đám Alpha này, nếu không nhờ miếng dán cách trở trên cổ của tất cả mọi người, thì những tên Alpha vừa mới vận động mạnh này sẽ toả ra mùi pheromone trong sân vận động không chừng sẽ nồng nặc tới mức người ta không dám Lâm dùng khuỷu tay chạm chạm Lâm Sanh, sau đó nâng nâng cằm hướng về phía khán đài, đúng ngay vị trí Lý Diễm đang ngồi."Cậu thấy cái người ngồi bên kia không? Cả trận hôm nay ánh mắt anh ta hầu như toàn dán chặt trên người cậu."Lâm Sanh nhìn theo hướng mà bạn mình chỉ, nhìn thấy một người đàn ông tóc đen, làn da tiểu mạch, có hơi gầy, đôi mắt rất sáng, kỳ thật nếu không do Đỗ Lâm cố ý chỉ cho cậu ấy nhìn, thì người nam nhân này chính là dạng người hết sức bình thường đặt giữa đám đông sẽ tìm không thấy, là loại cực kỳ mờ nhạt."Thì sao?" Lâm Sanh quay đầu hỏi."Anh ta chính là khách quen của sân bóng rổ, ngày mùa đông mặt đất đóng băng, cũng lặn lội tới xem đó, nếu như trận nào quá chán không gợi lên nổi hứng thú của anh ta, thì anh ta sẽ ngồi trên khán đài ngủ luôn." Đỗ Lâm nói đến chỗ này còn cười cười, như thể đang chia sẻ điều thú vị mới mẻ linh tinh gì đó "Chắc cũng sắp được hai hay ba năm rồi, một mình tới xem bóng rổ, cũng không thấy giao lưu nói chuyện gì với người khác."Đỗ Lâm lại lần nữa liếc mắt đánh giá người đàn ông kia, ngoại trừ cảm giác rất bình thường thì không còn gì khác, thoạt nhìn chắc hẳn không thể là Alpha, có lẽ khả năng là Beta lớn hơn, nhìn bả vai kia thì thể trạng cũng không có sự tinh tế mỏng manh của phần lớn Lâm lại nói "Chắc là vì cậu chơi hay, nên anh ta mới tập trung ngồi xem cậu.""Tôi cũng không quan tâm anh ta thấy tôi chơi tốt hay tệ." Trên mặt Lâm Sanh không có biểu tình gì, hối thúc nói "Còn không nhanh chân đi thay quần áo, cô* đã gọi mấy cuộc điện thoại rồi đó."*Côraw姑妈 cô, bác chị em gái của ba, đã có gia đìnhChờ nhóm người này tắm xong thay quần áo xong đi ra ngoài, trên sân bóng rổ cơ bản đã không còn ai, bởi vì cũng sắp đến giờ sân vận động đóng bọn Đỗ Lâm ra ngoài, vẫn thấy người đàn ông kia còn ngồi ở chỗ cũ, hàng thứ tư, ngây ngốc nhìn sân bóng rổ.***Thời điểm Lý Diễm trở về chỉ đi bộ nửa đoạn đầu, nửa đoạn sau toàn là chạy thục mạng, bởi vì anh đột nhiên nhớ ra hôm nay là ngày Lục Liễm Ninh trở về đến nhà thì đã 7 giờ 35, muộn hơn 5 phút so với thời gian mà cậu ta quy Diễm đứng ở cửa, đã thấy quản gia đang ở phòng khách chuẩn bị ôm ấp một tia hy vọng, nhỏ giọng hỏi "Đã về chưa?"Quản gia không nói gì, chỉ đưa ánh mắt liếc lên trên một diện chiếc bàn dài trong phòng khách chếch lên phía trên là hành lang trệt của lầu hai, Lục Liễm Ninh vừa từ phòng ngủ ra. Cậu ta hình như vừa mới tắm xong, sợi tóc trên trán còn hơi ướt, cho dù đã thay bộ đồ ngủ bằng vải bông mềm mại màu xám nhạt, thì cả người vẫn toát lên khí thế ác liệt bởi vì khuôn mặt âm u gia đang đứng gần đó cũng cảm nhận được cả người Lý Diễm đang căng chặt, môi cũng gắt gao mím lại, chỉ liếc mắt nhìn Lục Liễm Ninh một cái đã thu hồi tầm mắt, cúi Liễm Ninh đứng trên lầu hai nhìn Lý Diễm cúi đầu lộ ra cái xoáy tóc, không nhịn được mà cười lạnh một đến khi cậu ta đi xuống dưới lầu, quản gia cũng thức thời mà lui Liễm Ninh kéo ghế phát ra một tiếng "Két-", giọng cậu ta bình bình không gợn sóng "Còn đứng ngốc ở đó làm gì, ngồi xuống ăn cơm."Lý Diễm thầm thở dài nhẹ nhõm, biết đây là dấu hiệu cho việc cậu ta không muốn so đo cùng mình chuyện về kéo ra ghế ngồi xuống, ăn được hai miếng, đã nghe thấy giọng Lục Liễm Ninh lần nữa vang lên "Hôm nay đi đâu?"Lý Diễm cuống quít nhai nuốt đồ ăn còn trong miệng, trả lời "Đi xem bóng rổ."Lục Liễm Ninh dường như có chút khinh thường hừ cười một tiếng "Ngày nào cũng đi xem, người ta có dẫn anh theo chơi đâu."Lý Diễm rũ mắt, buồn bực cúi đầu ăn may Lục Liễm Ninh cũng không dừng lại lâu ở cái đề tài này, cậu ta nhanh nhẹn ăn cơm xong, lại múc cho Lý Diễm một chén canh bắt anh uống ra Lý Diễm đã ăn no, nhưng Lục Liễm Ninh múc cho anh, anh không dám không tối ở trong phòng ngủ, Lý Diễm ở phòng tắm kéo dài cả giờ đồng hồ, chậm chạp không chịu 10 giờ rưỡi, mới lề mề chậm chạp ra ngoài, nội tâm vẫn cầu nguyện rằng Lục Liễm Ninh mới đi công tác trở về nhất định là rất mệt, có lẽ đã ngủ rồi không ngờ anh vừa ra khỏi phòng tắm, Lục Liễm Ninh đã nửa ngồi nửa nằm ở đầu giường cười như không cười mà nhìn anh "Đã mấy năm rồi, anh có thể có chút tiền đồ hay không vậy."Cậu ta bỏ miếng dán cách trở ra, trong phòng tràn ngập một mùi hương cam quýt, Lý Diễm hít hít cái mũi, bản thân anh là một Beta không quá mẫn cảm đối với pheromone, nhưng mấy năm gần đây sinh hoạt bên cạnh Lục Liễm Ninh, bị đánh dấu quá mức thường xuyên làm cho anh cũng có chút phản ứng đối với pheromone của Lục Liễm Ninh.

sông ngầm trường minh